Thứ Năm, 24 tháng 1, 2013

NƯỚC MẮT TÔI ƠI...!

Ngày ấy có lần khi buông bỏ một cuộc tình, tôi đã khóc vì xót thương cho trái tim tội nghiệp của chính mình. Cũng có lần  chia tay một ai đó tôi đã ngậm ngùi vì nhận ra tình người ngắn ngủi mong manh quá. Nhưng hôm nay, tôi biết mình sẽ rơi lệ khi mất anh vì hiểu ra rằng cuộc đời này không bao giờ còn có thể giành cho tôi một cơ hội để yêu thương và được yêu thương...!

Thứ Tư, 23 tháng 1, 2013

NGƯỜI Ở TRỌ

Có lẽ bàn tay anh ngày ấy thân ái quá
             Nên đến bây chừ
                          Tim em người trọ đã là anh!



Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013

NHƯ THẾ CŨNG LÀ...

Như thế khác chi là chia tay?
Ngày Đông còn lại ngón tay buồn
Tình vẽ tôi màu sương chiều muộn
Cõi vườn xưa rụng cánh hoa bay...

Như thế cũng bằng là xa nhau!




LAN MAN NGÀY CŨ...

hồng nào trong tim em
tình nào trên môi thơm
trăng nào rơi bên thềm
tiếng hát nào trong đêm




Kỷ niệm ngày ấy như viên kẹo ngọt, phải thế không anh? Và như thế em sợ ngậm vào tất cả sẽ loãng tan. Nên em chỉ muốn ngắm nhìn và nâng niu mọi điều trong trái tim mình. Có thể Mẹ đã sinh ra em là một đứa sống quá nhiều với kỷ niệm, để đôi khi lại thấy mình chết chìm trong kỷ niệm! Có thật nhiều đêm, em nằm để hai tay mình lên ngực,  hình dung lại tất cả mọi điều đã đi qua, và bồi hồi trong từng đoạn phim dĩ vãng. Chỉ khi ấy, em thực sự có anh!

Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013

MẤT !

Em không tìm thấy anh
Dẫu buổi chiều là rất ngắn
Không tìm thấy vòng tay
Dẫu hai vai lạnh đầy!
 

LAN MAN MÙA ĐÔNG

Ừ em, lá đã thôi rơi.
Phố xưa những chiều tình nhân in dấu chân Tháng Chạp
Ừ đã xa rồi từ lần hẹn cuối
Em lạc giữa dòng đời. Tình lạc giữa mùa đông!

Thứ Bảy, 12 tháng 1, 2013

CHIỀU THỦY TRÚC



Trở lại Thủy Trúc chiều thứ bảy cuối tuần. Nắng tháng Chạp như một dãi lụa mỏng vắt ngang những vạt cây. Tôi thương cái nắng rất duyên ở nơi đây mỗi chiều sớm, và luôn mang cảm xúc rất lạ khi ngắm buổi chiều từ từ rụng trên từng khóm lá xanh thẫm của ngôi vườn.
Anh có biết chiều nay em trở lại Thủy Trúc, như trở lại cái góc đời riêng thật nhỏ của mình. Đúng vậy, Thủy Trúc đúng là nơi hẹn hò của chính em và em. Không có ai  nơi đây trong buổi chiều hôm nay, bỗng dưng em hân hoan bởi điều đó. Chỉ có mình em và cỏ cây, và nắng, và bầu trời nhàn nhạt, và một chú ong bầu, và tiếng nhạc du dương nhè nhẹ, và một thứ nữa – đó là nỗi cô đơn. Em không cảm thấy nỗi buồn trong sự cô đơn, mà chỉ có niềm đau, khá cụ thể và cồm cộm trong tâm hồn. Em có cảm giác mình sờ soạng được niềm đau ấy bằng chính những ngón tay đang ngày một chai lỳ. Và em luôn tự hỏi những điều đang diễn ra quanh cuộc sống này, có phải, thật ra chỉ là “ảo tưởng”? Vì bởi sẽ chẳng có gì tồn tại, tất cả rồi sẽ đi qua…
Tôi bước từng bước chậm ngang qua mặt sân loang nắng và nghe tiếng gót giày của mình như vọng về từ những ngày quá khứ. Tất cả mọi thứ chiều nay đều thinh lặng trong tiếng thở của cây lá. Tôi thấy hai vai mình chợt nhẹ hẫng như vừa trút đi một nỗi nhớ nào đấy. Ồ không, là chia đôi nỗi nhớ thì đúng hơn. Có phải vì tôi đang trở về nơi chốn đã cất giữ những kỷ niệm? Góc vườn này, cây lá này, cội bồ đề và những khóm trúc, thi thoảng một tiếng chuông chùa ngân… tất cả như chứa đựng thanh âm của những ngày đã xa.
Tôi vẫn ngồi vào đúng cái vị trí ấy, nhìn nắng đi từ từ trên khoảng tường trắng trước mặt, và nhìn nắng nấp sau những thân trúc cong cong. Một ít gió cuối năm thoảng qua mang theo hương vị lành lạnh. Cô bạn ngoài bắc gọi điện vào, giọng nói run cầm cập vì cái rét 8 độ C , tôi chợt hỏi mình chiều nay chắc cũng có người đang lạnh… Tôi ngồi đây, với những giọt café rơi chầm chậm, nghe một dĩa nhạc thật xưa cách đây nửa thế kỷ, và rót cho mình một tách trà nóng thơm lừng. Buổi chiều chậm rãi, café chậm rãi, nhạc chậm rãi…và tôi cho phép mình uống trà cũng thật chậm rãi, rồi chậm rãi ngắm vết son môi mình in trên màu sứ trắng. Có lẽ đấy cũng là một kiểu dấu vết của thời gian.
Anh ạ, em sẽ ngồi nơi đây để chờ hoàng hôn đi qua, như dạo nào mình ngồi bên nhau ở cái góc xanh um cũ xưa này. Em không cần phải có một cuộc trò chuyện nào mà vẫn có thể trao đổi thật đủ đầy với thế giới mà chúng ta hằng ngày phải sống với nó. Em không cần một thân thể có hơi thở và bàn tay ấm, không cần ngay cả một giọng nói qua đường dây điện thoại, mà vẫn đối diện với tình yêu của mình. Có thể đấy là một thứ ảo giác không tốt lắm cho đời sống. Nhưng đôi khi em cần có điều ấy. Để trốn tránh cái thực tại đáng buồn bởi sự cô đơn ư? Hình như không phải là như thế, mà chỉ là em muốn khẳng định cái khả năng sống và yêu một mình, có nghĩa là khả năng tồn tại. Em thương nơi chốn này, góc cỏ hoa này, buổi chiều này, vì bởi mọi thứ khiến cho nỗi cô đơn trong em chợt nhỏ đi. Và anh, bằng một cách nào đấy bỗng trở về bên em, dù chỉ là bóng không có hình và không hơi thở…
Hoàng hôn tháng Chạp dường như không quá nhanh. Tôi cảm nhận buổi chiều đi chậm lắm. Nắng cứ còn mãi dù yếu dần. Và bầu trời trước mặt cứ giữ mãi thứ ánh sáng tim tím nhàn nhạt. Vườn Thủy Trúc không lớn nhưng không gian nơi đây thì chứa đựng cả buổi chiều, cả nắng gió và những cơn mưa, cả hiện tại và quá khứ. Góc vườn này tôi và hoàng hôn thứ bảy vẫn cứ đợi chờ anh !



Thứ Ba, 8 tháng 1, 2013

ENTRY NGÀY THỨ BẢY...




Cơn bão rớt nào lại bay ngang TP này, để Sài Gòn chợt lạnh bởi những hạt mưa nghiêng và bầu trời mang màu khói hương-màu áo của những nữ tu... Em ngồi đây, dưới vòm lá thật xanh lóng lánh những hạt nước li ti, nhẩn nha từng giọt cafe, và - để nỗi nhớ ru mình đi qua từng miền ký ức. Có phải chúng ta đã đi vào vùng sống của nhau từng ngày...?
Em nhớ, ấy là một ngày còn vảng vất hương vị của mùa xuân, và âm ba từ biển khơi  dường như là một khúc tình buồn mênh mang trong xanh thẳm. Buổi sáng hôm ấy em cũng một mình như buổi sáng hôm nay, chỉ mình em cùng nắng, gió và biển, với tâm hồn trống rỗng cùng một giọt nước mắt chợt ứa ra - mặn tựa máu hay là nước biển vậy! Ngày ấy, em thét gào trong em, giơ đôi bàn tay ra trước mặt chỉ thấy toàn màu trắng. Biển có khác chi em, cũng ầm ào sóng vỗ, cũng trắng xóa bạc đầu… Nhưng rồi biển lại hiền hòa mang anh đến với em, trên tay những nốt nhạc còn long lanh sương buổi sớm - “NT ngày ấy hạ vẫn vàng” - da diết và u uẩn. Anh bước đến rồi ngồi xuống bên em, có biết đâu rằng anh sẽ ngồi bên em như thế cho đến mãi sau này.
Sáng cuối tuần, em và một góc phố nhỏ bé quen thuộc, bỗng thấy mình cũng được hò hẹn, cũng được chuyện trò, cũng được khóc cười nũng nịu trong hương vị ngọt đắng của café. Em vẫn ngồi một mình từ lúc mặt trời còn uể oải, như thể đó là điều mặc nhiên mà cuộc sống này đã giành cho em từ biết bao năm tháng. Em ngồi đây, giữa cái lạnh căm căm của ngày  bão rớt, để hình dung về anh và một chuyến đi, hay đúng hơn là một chuyến trở về - trở về với góc đời của riêng anh mà em không thể dự phần vào trong đấy. Bầu trời đầy ngấn nước, và em chợt nhận ra khóe mắt mình nằng nặng, có lẽ một vết xước nào đấy, hình như chỉ bởi một cọng cỏ buồn!  Anh đi rồi em vẫn còn ngồi lại dù anh chẳng hề có mặt bên em dù chỉ một phút giây phù du nào đấy. Bên ngoài mưa vẫn mặc tình rơi và phả vào thân em hơi thở lạnh lẽo ngày cuối năm, càng khiến em nhớ tới những lúc mình bên nhau. Vời vợi quá phải không anh?
Em ngồi đây, một sáng thứ bảy cuối tuần, ru đời mình bằng  nỗi nhớ, bằng những nối kết hiện tại và quá khứ. Em ngồi đây, như ngày nào đã qua em ngồi trước biển, để chờ đợi và đón nhận tất cả những gì sẽ đến. Em ngồi đây, và biết rằng rồi anh sẽ trở lại và ngồi xuống bên em…
                                

Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013

Theo gió cuốn bay...

Em như là chiếc lá
Rơi bên thềm cuộc đời anh
Một ngày nào...
Cánh cửa tâm hồn anh chợt mở
Để lá bay vào đời
Chơi vơi...
Rồi một chiều thật nhẹ
Lá theo gió cuốn bay
Ngẩn ngơ...

PHÚT GIAO THỪA




Một nụ hôn phút Giao thừa. Một nụ hôn sớm đầu năm. Dù chỉ là gởi gió theo mây bay, nhưng giao cảm là có thật. Hạnh phúc đâu chỉ là lúc hai đầu ngón tay phải chạm vào nhau, mà có khi khoảng cách là nghìn trùng nhưng trái tim, suy tưởng, và tâm hồn đã đan chặt vào nhau. Thật ảo diệu! 

HẸN HÒ


Tháng Chạp đang bước qua từng bước khẽ.
Em sẽ lại về như những hẹn hò xưa
Như lá cuối mùa những chiều vàng chợt rơi vào lòng bàn tay anh rộng mở
Hãy lại đón lấy em như đón một chiếc lá. Nhé anh!