Thứ Ba, 8 tháng 1, 2013

ENTRY NGÀY THỨ BẢY...




Cơn bão rớt nào lại bay ngang TP này, để Sài Gòn chợt lạnh bởi những hạt mưa nghiêng và bầu trời mang màu khói hương-màu áo của những nữ tu... Em ngồi đây, dưới vòm lá thật xanh lóng lánh những hạt nước li ti, nhẩn nha từng giọt cafe, và - để nỗi nhớ ru mình đi qua từng miền ký ức. Có phải chúng ta đã đi vào vùng sống của nhau từng ngày...?
Em nhớ, ấy là một ngày còn vảng vất hương vị của mùa xuân, và âm ba từ biển khơi  dường như là một khúc tình buồn mênh mang trong xanh thẳm. Buổi sáng hôm ấy em cũng một mình như buổi sáng hôm nay, chỉ mình em cùng nắng, gió và biển, với tâm hồn trống rỗng cùng một giọt nước mắt chợt ứa ra - mặn tựa máu hay là nước biển vậy! Ngày ấy, em thét gào trong em, giơ đôi bàn tay ra trước mặt chỉ thấy toàn màu trắng. Biển có khác chi em, cũng ầm ào sóng vỗ, cũng trắng xóa bạc đầu… Nhưng rồi biển lại hiền hòa mang anh đến với em, trên tay những nốt nhạc còn long lanh sương buổi sớm - “NT ngày ấy hạ vẫn vàng” - da diết và u uẩn. Anh bước đến rồi ngồi xuống bên em, có biết đâu rằng anh sẽ ngồi bên em như thế cho đến mãi sau này.
Sáng cuối tuần, em và một góc phố nhỏ bé quen thuộc, bỗng thấy mình cũng được hò hẹn, cũng được chuyện trò, cũng được khóc cười nũng nịu trong hương vị ngọt đắng của café. Em vẫn ngồi một mình từ lúc mặt trời còn uể oải, như thể đó là điều mặc nhiên mà cuộc sống này đã giành cho em từ biết bao năm tháng. Em ngồi đây, giữa cái lạnh căm căm của ngày  bão rớt, để hình dung về anh và một chuyến đi, hay đúng hơn là một chuyến trở về - trở về với góc đời của riêng anh mà em không thể dự phần vào trong đấy. Bầu trời đầy ngấn nước, và em chợt nhận ra khóe mắt mình nằng nặng, có lẽ một vết xước nào đấy, hình như chỉ bởi một cọng cỏ buồn!  Anh đi rồi em vẫn còn ngồi lại dù anh chẳng hề có mặt bên em dù chỉ một phút giây phù du nào đấy. Bên ngoài mưa vẫn mặc tình rơi và phả vào thân em hơi thở lạnh lẽo ngày cuối năm, càng khiến em nhớ tới những lúc mình bên nhau. Vời vợi quá phải không anh?
Em ngồi đây, một sáng thứ bảy cuối tuần, ru đời mình bằng  nỗi nhớ, bằng những nối kết hiện tại và quá khứ. Em ngồi đây, như ngày nào đã qua em ngồi trước biển, để chờ đợi và đón nhận tất cả những gì sẽ đến. Em ngồi đây, và biết rằng rồi anh sẽ trở lại và ngồi xuống bên em…
                                

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét