Trở lại Thủy
Trúc chiều thứ bảy cuối tuần. Nắng tháng Chạp như một dãi lụa mỏng vắt ngang những
vạt cây. Tôi thương cái nắng rất duyên ở nơi đây mỗi chiều sớm, và luôn mang cảm
xúc rất lạ khi ngắm buổi chiều từ từ rụng trên từng khóm lá xanh thẫm của ngôi
vườn.
Anh có biết
chiều nay em trở lại Thủy Trúc, như trở lại cái góc đời riêng thật nhỏ của
mình. Đúng vậy, Thủy Trúc đúng là nơi hẹn hò của chính em và em. Không có ai nơi đây trong buổi chiều hôm nay, bỗng dưng em
hân hoan bởi điều đó. Chỉ có mình em và cỏ cây, và nắng, và bầu trời nhàn nhạt,
và một chú ong bầu, và tiếng nhạc du dương nhè nhẹ, và một thứ nữa – đó là nỗi
cô đơn. Em không cảm thấy nỗi buồn trong sự cô đơn, mà chỉ có niềm đau, khá cụ
thể và cồm cộm trong tâm hồn. Em có cảm giác mình sờ soạng được niềm đau ấy bằng
chính những ngón tay đang ngày một chai lỳ. Và em luôn tự hỏi những điều đang
diễn ra quanh cuộc sống này, có phải, thật ra chỉ là “ảo tưởng”? Vì bởi sẽ chẳng
có gì tồn tại, tất cả rồi sẽ đi qua…
Tôi bước từng
bước chậm ngang qua mặt sân loang nắng và nghe tiếng gót giày của mình như vọng
về từ những ngày quá khứ. Tất cả mọi thứ chiều nay đều thinh lặng trong tiếng
thở của cây lá. Tôi thấy hai vai mình chợt nhẹ hẫng như vừa trút đi một nỗi nhớ
nào đấy. Ồ không, là chia đôi nỗi nhớ thì đúng hơn. Có phải vì tôi đang trở về
nơi chốn đã cất giữ những kỷ niệm? Góc vườn này, cây lá này, cội bồ đề và những
khóm trúc, thi thoảng một tiếng chuông chùa ngân… tất cả như chứa đựng thanh âm
của những ngày đã xa.
Tôi vẫn ngồi
vào đúng cái vị trí ấy, nhìn nắng đi từ từ trên khoảng tường trắng trước mặt,
và nhìn nắng nấp sau những thân trúc cong cong. Một ít gió cuối năm thoảng qua
mang theo hương vị lành lạnh. Cô bạn ngoài bắc gọi điện vào, giọng nói run cầm
cập vì cái rét 8 độ C , tôi chợt hỏi mình chiều nay chắc cũng có người đang lạnh…
Tôi ngồi đây, với những giọt café rơi chầm chậm, nghe một dĩa nhạc thật xưa
cách đây nửa thế kỷ, và rót cho mình một tách trà nóng thơm lừng. Buổi chiều chậm
rãi, café chậm rãi, nhạc chậm rãi…và tôi cho phép mình uống trà cũng thật chậm
rãi, rồi chậm rãi ngắm vết son môi mình in trên màu sứ trắng. Có lẽ đấy cũng là
một kiểu dấu vết của thời gian.
Anh ạ, em sẽ
ngồi nơi đây để chờ hoàng hôn đi qua, như dạo nào mình ngồi bên nhau ở cái góc
xanh um cũ xưa này. Em không cần phải có một cuộc trò chuyện nào mà vẫn có thể
trao đổi thật đủ đầy với thế giới mà chúng ta hằng ngày phải sống với nó. Em
không cần một thân thể có hơi thở và bàn tay ấm, không cần ngay cả một giọng
nói qua đường dây điện thoại, mà vẫn đối diện với tình yêu của mình. Có thể đấy
là một thứ ảo giác không tốt lắm cho đời sống. Nhưng đôi khi em cần có điều ấy.
Để trốn tránh cái thực tại đáng buồn bởi sự cô đơn ư? Hình như không phải là
như thế, mà chỉ là em muốn khẳng định cái khả năng sống và yêu một mình, có
nghĩa là khả năng tồn tại. Em thương nơi chốn này, góc cỏ hoa này, buổi chiều
này, vì bởi mọi thứ khiến cho nỗi cô đơn trong em chợt nhỏ đi. Và anh, bằng một
cách nào đấy bỗng trở về bên em, dù chỉ là bóng không có hình và không hơi thở…
Hoàng hôn
tháng Chạp dường như không quá nhanh. Tôi cảm nhận buổi chiều đi chậm lắm. Nắng
cứ còn mãi dù yếu dần. Và bầu trời trước mặt cứ giữ mãi thứ ánh sáng tim tím
nhàn nhạt. Vườn Thủy Trúc không lớn nhưng không gian nơi đây thì chứa đựng cả
buổi chiều, cả nắng gió và những cơn mưa, cả hiện tại và quá khứ. Góc vườn này
tôi và hoàng hôn thứ bảy vẫn cứ đợi chờ anh !
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét