LAN MAN NGÀY CŨ...
hồng nào trong tim em
tình nào trên môi thơm
trăng nào rơi bên thềm
tiếng hát nào trong đêm
Kỷ niệm ngày ấy như viên kẹo ngọt, phải thế không anh? Và như thế em sợ ngậm vào tất cả sẽ loãng tan. Nên em chỉ muốn ngắm nhìn và nâng niu mọi điều trong trái tim mình. Có thể Mẹ đã sinh ra em là một đứa sống quá nhiều với kỷ niệm, để đôi khi lại thấy mình chết chìm trong kỷ niệm! Có thật nhiều đêm, em nằm để hai tay mình lên ngực, hình dung lại tất cả mọi điều đã đi qua, và bồi hồi trong từng đoạn phim dĩ vãng. Chỉ khi ấy, em thực sự có anh!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét