Anh sẽ chẳng buông tay em đâu, vì ngoài kia biển rất chung tình và nắng gió thì thật thà muôn đỗi. Những sợi tóc Xuân dường như vẫn còn vấn vương trên màu cát ấm mặn tháng 3, để níu giữ bước chân anh một ngày đầy gió lớn. Anh sẽ chẳng để em lại một mình, sau lưng là sóng trắng đầy hờn giận, trước mặt là thái dương chói lòa nghiêm khắc, mà em thì chỉ có đôi mắt mở to lạc lõng và mái tóc rối tung. Ngày ấy, cuộc đời đã đặt tình em vào lòng bàn tay độ lượng anh vô tình rộng mở. Cũng từ ngày ấy, nắng gió cùng sóng biển... đã nghiêng xuống cuộc đời của riêng anh và em !
Chẳng phải em úp mặt vào vai anh để giấu một nỗi buồn? Chiều xuân thăm thẳm trôi nghiêng. Dòng sông khuya nán lại. Sợi tóc nhỏ vô tình em để quên - gối chăn còn ấm. Cỏ vườn xưa oằn ọai nhớ nhau...
Thế rồi lại một mùa hoa mai rừng rực vàng ối ở
phương nam và hoa đào nồng nàn màu xác pháo trên đất bắc. Thế rồi lại
cũng tàn đi rất nhanh một mùa trăng tháng Chạp cuối cùng trong năm. Tạo
hóa chẳng bao giờ quên trách nhiệm đối với nhân gian này – mùa xuân đang
khoe dáng yêu kiều trong từng sợi nắng, trong từng cơn gió thoảng,
trong từng sắc lá hoa và trong nhịp sống của loài người. Cho dù với một
tâm trạng như thế nào đi nữa thì con người cũng không thể phủ nhận nét
đẹp mang sức sống mãnh liệt của mùa xuân, nó như hàm chứa sự hy vọng
trong những điều bắt đầu, và người ta có thể tạm lắng dịu đi những ưu
tư.
Có thể tôi cũng đang mang một tâm thế như vậy khi đất trời
đang vào xuân. Đêm Giao thừa, thức dậy sau một giấc chập chờn trong
hương nồng của khói nhang cùng tiếng pháo hoa đì đùng, bước ra ngõ bên
cạnh gốc mai vàng nở tưng bừng những hoa năm cánh, chợt thấy lòng mình
nhẹ hẫng và thênh thang như trời đêm. Trong xóm nhỏ nơi tôi nhà nào cũng
sáng đèn và nghi ngút khói hương, hoa quả trên bàn cúng thiên, đâu đó
vẫn còn vang tiếng trẻ nô đùa. Tập tục của người dân Việt xưa nay đã
khiến cho sự cảm nhận về thời khắc Giao thừa trở nên thiêng liêng vô
cùng. Tôi nhớ thưở xưa lúc còn chiến tranh, đêm Giao thừa thường vắng
lặng, bọn trẻ con như tôi mấy khi thức nổi đến 12g khuya để mà đón Giao
thừa. Những năm sau này, lúc Nhà nước chưa cấm đốt pháo, tức là từ năm
1994 trở về trước, đêm Giao thừa rất rộn rã và tưng bừng bởi nhà nhà đều
sắm cho được ít nhất là 1 thước pháo trung. Tiếng pháo đì đùng và mùi
thuốc nồng nồng mang đến cho mọi người cảm giác nôn nao và hân hoan chi
lạ. Những năm ấy, bọn trẻ anh em tôi thường mua mai cành ở khu vực nhà
thờ Tân Định về cắm vào bình, hên xui hoa có nở vào mấy ngày tết không,
có khi sau một đêm Giao thừa quá nhiều khói thuốc sáng hôm sau bao nhiêu
nụ mai đều rụng hết… Mẹ tôi rất thích mai cành, chậu cúc hay là chậu
quất. Đấy là niềm vui dung dị mà mãi đến khi các con đã lớn khôn Mẹ mới
có được! Tôi nhớ mãi dáng dấp bệnh hoạn tật nguyền vì tai biến của Mẹ
ngồi chờ tôi mang cành mai về những đêm 29 tết. Năm đầu tiên tôi lấy
chồng cũng là năm Mẹ mất, kể từ đấy tôi không còn bao giờ mua mai cành
nữa, và cũng không còn bao giờ đón Giao thừa trong ngôi nhà mình đã được
sinh ra…
Mùng 3 tết
Sáng Mùng 3, cưỡi con ngựa Attila chạy một
vòng quanh khu mình ở, định tìm 1 góc tĩnh lặng nào đó để nói chuyện với
người phương xa...Wow! mấy quán CF quen đóng cửa hết trơn, chỉ còn mỗi 1
quán xem cũng được, vô đại, thấy 1 gốc mai và 1 gốc
đào thật tuyệt vời ! Mình nói với anh "Em chụp hình mai và đào gởi anh
xem nhé!". Và thế là có ngay 3 tấm ảnh xinh xinh. Chợt nhớ lại chầu nhậu
đêm qua, cười cười...thấy cuộc sống có nhiều điều là lạ, vui vui...
Mùng 3 tết đã qua rồi, tết như vậy cũng đã hết, ngẫm
lại những gì đã đi qua, thấy đắng lòng vì nhiều lẽ, nhưng cũng hiểu ra
rằng mọi sự ở đời là cơ duyên. Còn nhìn thấy mùa xuân, tức là còn tồn
tại ở cuộc đời này, nên hy vọng để mà sống yên bình, và nên buông bỏ
những gì cần buông bỏ…